历九秋篇

魏晋 傅玄
历九秋兮三春,遣贵客兮远宾。顾多君心所亲,乃命妙伎才人。 炳若日月星辰,序金罍兮玉觞。宾主递起雁行,杯若飞电绝光。 交觞接卮结裳,慷慨欢笑万方。奏新诗兮夫君,烂然虎变龙文。 浑如天地未分,齐讴楚舞纷纷。歌声上激青云,穷八音兮异伦。 奇声靡靡每新,微披素齿丹唇。逸响飞薄梁尘,精爽眇眇入神。 坐咸醉兮沾欢,相樽促席临轩。进爵献寿翻翻,千秋要君一言。 愿爱不移若山,君恩爱兮不竭。譬若朝日夕月,此景万里不绝。 长保初醮结发,何忧坐成胡越。携弱手兮金环,上游飞阁云间。 穆若鸳凤双鸾,还幸兰房自安。娱心极意难原,乐既极兮多怀。 盛时忽逝若颓,寒暑革御景回。春荣随风飘摧,感物动心增哀。 妾受命兮孤虚,男儿堕地称珠。女弱虽存若无,骨肉至亲更疏。 奉事他人托躯,君如影兮随形。贱妾如水浮萍,明月不能常盈。 谁能无根保荣,良时冉冉代征。顾绣领兮含辉,皎日回光则微。 朱华忽尔渐衰,影欲舍形高飞。谁言往思可追,荠与麦兮夏零。 兰桂践霜逾馨,禄命悬天难明。妾心结意丹青,何忧君心中倾。
jiǔ qiū sān chūn   qiǎn guì yuǎn bīn duō jūn xīn suǒ qīn   nǎi mìng miào cái rén
bǐng ruò yuè xīng chén   jīn léi shāng bīn zhǔ yàn háng   bēi ruò fēi diàn jué guāng
jiāo shāng jiē zhī jié shang   kāng kǎi huān xiào wàn fāng zòu xīn shī jūn   làn rán biàn lóng wén
hún tiān wèi fēn   ōu chǔ fēn fēn shēng shàng qīng yún   qióng yīn lún
shēng měi xīn   wēi chǐ 齿 dān chún xiǎng fēi báo liáng chén   jīng shuǎng miǎo miǎo shén
zuò xián zuì zhān huān   xiāng zūn lín xuān jìn jué xiàn shòu 寿 fān fān   qiān qiū yào jūn yán
yuàn ài ruò shān   jūn ēn ài jié ruò cháo yuè   jǐng wàn jué
zhǎng bǎo chū jiào jié   yōu zuò chéng yuè xié ruò shǒu jīn huán   shàng yóu fēi yún jiān
ruò yuān fèng shuāng luán   hái xìng lán fáng ān xīn nán yuán   duō huái 怀
shèng shí shì ruò tuí   hán shǔ jǐng huí chūn róng suí fēng piāo cuī   gǎn dòng xīn zēng āi
qiè shòu mìng   nán ér duò chēng zhū ruò suī cún ruò   ròu zhì qīn gèng shū
fèng shì rén tuō   jūn yǐng suí xíng jiàn qiè shuǐ píng   míng yuè néng cháng yíng
shuí néng gēn bǎo róng   liáng shí rǎn rǎn dài zhēng xiù lǐng hán huī   jiǎo huí guāng wēi
zhū huá ěr jiàn shuāi   yǐng shě xíng gāo fēi shuí yán wǎng zhuī   mài xià líng
lán guì jiàn shuāng xīn   mìng xuán tiān nán míng qiè xīn jié dān qīng   yōu jūn xīn zhōng qīng