李节推亭子

宋代 曾巩
盱江郭东门,江水湛虚碧。 东南望群峰,连延倚天壁。 长林相蔽亏,苍翠浮日夕。 青冥窗户寒,居者非咫尺。 子初得从谁,有此烟雾宅。 燕坐远世喧,及门无尘客。 筑亭更求深,缓带聊自适。 时花笑婀娜,山鸟吟格磔。 家酿熟新樽,欢言命良席。 故已轻华簪,宁论珍拱璧。 我亦有菑田,相望在阡陌。 安得巾柴车,过从伫三益。
jiāng guō dōng mén   jiāng shuǐ zhàn  
dōng nán wàng qún fēng   lián yán tiān  
cháng lín xiāng kuī   cāng cuì  
qīng míng chuāng hu hán   zhě fēi zhǐ chǐ  
zi chū cóng shuí   yǒu yān zhái  
yàn zuò yuǎn shì xuān   mén chén  
zhù tíng gèng qiú shēn   huǎn dài liáo shì  
shí huā xiào ē nuó   shān niǎo yín zhé  
jiā niàng shú xīn zūn   huān yán mìng liáng  
qīng huá zān   níng lùn zhēn gǒng  
yǒu zāi tián   xiāng wàng zài qiān  
ān jīn chái chē   guò cóng zhù sān