离家示妻子

宋代 陆游
明日当北征,竟夕起复眠。 悲虫号我傍,青灯照我前。 妇忧衣裳薄,纫线重敷绵。 儿为检药笼,桂姜手炮煎。 墩堠默可数,一念已酸然。 使忧能伤人,我得复长年?同生天壤间,人谁无一廛?伤哉狎何辜,皇皇长可怜。 破屋不得住,风雨走道边。 呼天得闻否?赋与何其偏!
míng dāng běi zhēng   jìng mián
bēi chóng hào bàng   qīng dēng zhào qián
yōu shang báo   rèn xiàn 线 zhòng mián
ér wèi jiǎn yào lóng   guì jiāng shǒu pào jiān
dūn hòu shǔ   niàn suān rán
shǐ 使 yōu néng shāng rén   cháng nián   tóng shēng tiān rǎng jiān   rén shuí chán   shāng zāi xiá   huáng huáng zhǎng lián
zhù   fēng zǒu dào biān
tiān de wén fǒu   piān