李家娘

清代 吴嘉纪
城中山白死人骨,城外水赤死人血。 杀人一百四十万,新城旧城内有几人活? 妻方对镜,夫已堕首;腥刀入鞘,红颜随走。 西家女,东家妇,如花李家娘,亦落强梁手。 手牵拽语,兜离笳吹。团团日低.归拥曼睩蛾眉。 独有李家娘,不入穹庐栖。 岂无利刃,断人肌肤,转嗔为悦,心念彼姝, 彼姝孔多,容貌不如他。 岂是贪生,夫子昨分散,未知存与亡。 女伴何好,发泽衣香,甘言来劝李家娘。 李家娘,肠崩摧,箠挞磨灭,珠玉成灰。 愁思结衣带,千结百结解不开。 李家娘,坐军中,夜深起望,不见故夫子, 唯闻战马嘶悲风;又见邗沟月,清辉漾漾明心胸。 令下止杀残人生,寨外人来,殊似舅声。 云我故夫子,身没乱刀兵。恸仆厚地,哀号苍旻! 夫既殁,妻复何求?脑髓与壁,心肺与雠。 不嫌剖腹截头,俾观者觳觫似羊牛。 若羊若牛何人?东家妇,西家女。来日撤营北去,驰驱辛苦。 鸿鹄飞上天,毚兔不离土。乡园回忆李家娘,明驼背上泪如雨!
chéng zhōng shān bái rén   chéng wài shuǐ chì rén xuè  
shā rén bǎi shí wàn   xīn chéng jiù chéng nèi yǒu rén huó  
fāng duì jìng   duò shǒu   xīng dāo qiào   hóng yán suí zǒu  
西 jiā   dōng jiā   huā jiā niáng   luò qiáng liáng shǒu  
shǒu qiān zhuài   dōu jiā chuī tuán tuán guī   yōng màn é méi    
yǒu jiā niáng   qióng  
rèn   duàn rén   zhuǎn chēn wèi yuè   xīn niàn shū  
shū kǒng duō   róng mào  
shì tān shēng   zuó fēn sǎn   wèi zhī cún wáng  
bàn hǎo   xiāng   gān yán lái quàn jiā niáng  
jiā niáng   cháng bēng cuī   chuí miè   zhū chéng huī  
chóu jié dài   qiān jié bǎi jié jiě kāi  
jiā niáng   zuò jūn zhōng   shēn wàng   jiàn  
wéi wén zhàn bēi fēng   yòu jiàn hán gōu yuè   qīng huī yàng yàng míng xīn xiōng  
lìng xià zhǐ shā cán rén shēng   zhài wài rén lái   shū shì jiù shēng  
yún   shēn luàn dāo bīng tòng hòu āi   háo cāng mín    
  qiú   nǎo suǐ   xīn fèi chóu  
xián pōu jié tóu   guān zhě shì yáng niú  
ruò yáng ruò niú rén   dōng jiā   西 jiā lái chè yíng běi chí   xīn    
hóng 鸿 fēi shàng tiān   chán xiāng yuán huí jiā niáng míng   tuó bèi shàng lèi     !