离家

宋代 王迈
无端轻弃白云坳,似被梅花唤出郊。 岁律堂堂蛇赴壑,宦途役役燕营巢。 数更听雨情何极,忧国怀家睫不交。 老了英雄天不管,那堪更被山嘲小。
duān qīng bái yún ào   shì bèi méi huā huàn chū jiāo  
suì táng táng shé   huàn yàn yíng cháo  
shù gèng tīng qíng   yōu guó huái 怀 jiā jié jiāo  
lǎo le yīng xióng tiān guǎn   kān gèng bèi shān cháo xiǎo