离家

唐代 李兼
送者临门庑,征人暮路歧。 翻思津遣后,可奈独归时。 岁旱田畴薄,家贫母子离。 能忘手中绵,密密缀衣湿。
sòng zhě lín mén   zhēng rén  
fān jīn qiǎn hòu   nài guī shí  
suì hàn tián chóu báo   jiā pín  
néng wàng shǒu zhōng mián   zhuì shī 湿