离家

唐代 袁不约
步步远晨昏,凄心出里门。见乌唯有泪,看雁更伤魂。 宿酒宁辞醉,回书讳苦言。野人应怪笑,不解爱田园。
yuǎn chén hūn   xīn chū mén jiàn wéi yǒu lèi   kàn yàn gèng shāng hún
宿 jiǔ níng zuì   huí shū huì yán rén yīng guài xiào   jiě ài tián yuán