李湖州孺人弹筝歌

唐代 顾况
武帝升天留法曲,凄情掩抑弦柱促。上阳宫人怨青苔, 此夜想夫怜碧玉。思妇高楼刺壁窥,愁猿叫月鹦呼儿。 寸心十指有长短,妙入神处无人知。独把梁州凡几拍, 风沙对面胡秦隔。听中忘却前溪碧,醉后犹疑边草白。
shēng tiān liú   qíng yǎn xián zhù shàng yáng gōng rén yuàn qīng tái  
xiǎng lián gāo lóu kuī   chóu yuán jiào yuè yīng ér
cùn xīn shí zhǐ yǒu cháng duǎn   miào shén chù rén zhī liáng zhōu fán pāi  
fēng shā duì miàn qín tīng zhōng wàng què qián   zuì hòu yóu biān cǎo bái