蠡湖行

魏晋 王鉴
山苍苍,水泱泱,湖天一钓青茫茫。云是范蠡扁舟之归路,湖田绿雨,两岸浸垂杨。 千丝万丝蘸波面,年年逝水随流光。老渔醉不醒,醒起满船霜。 霜风叫寒鹰,一字横吴江。沼吴人去鸥拍拍,天澹云闲几狂客。 狂客大笑何为乎,夫差一醉亡其国。又复感慨贤豪闲,范蠡归来欲谋食。 彼诚不必登西山而采蕨薇,亦奚不先严陵而坐磐石。 噫嘻乎,千金或可谋,幼子亦可惜。积财不散天厌之,山亦欲崩海亦溢。 我歌蠡湖行,声与秋云翔。秋云无定忽变灭,水底分明见湖月。
shān cāng cāng   shuǐ yāng yāng   tiān diào qīng máng máng yún shì fàn piān zhōu zhī guī   tián 绿   liǎng àn jìn chuí yáng
qiān wàn zhàn miàn   nián nián shì shuǐ suí liú guāng lǎo zuì xǐng   xǐng mǎn chuán shuāng
shuāng fēng jiào hán yīng   héng jiāng zhǎo rén ōu pāi pāi   tiān dàn yún xián kuáng
kuáng xiào wéi   chāi zuì wáng guó yòu gǎn kǎi xián háo xián   fàn guī lái móu shí
chéng dēng 西 shān ér cǎi jué wēi   xiān yán líng ér zuò pán shí
  qiān jīn huò móu   yòu cái sàn tiān yàn zhī   shān bēng hǎi
xíng   shēng qiū yún xiáng qiū yún dìng biàn miè   shuǐ fēn míng jiàn yuè