李花二首 其一

宋代 朱淑贞
满园花发白于梅,又与红桃并候开。可口直须成实后,莫将苦种路旁栽。
mǎn yuán huā bái méi   yòu hóng táo bìng hòu kāi kǒu zhí chéng shí hòu   jiāng zhǒng páng zāi