李花二首

宋代 董嗣杲
宜繁宜远九标新,花露能仙雨点频。 传姓老聃因指树,过门方朔验呼人。 苇绡缟月明偷夜,练帨当风静撚春。 实荐冰盆传种去,莫教鑽破核中仁。
fán yuǎn jiǔ biāo xīn   huā néng xiān diǎn pín  
chuán xìng lǎo dān yīn zhǐ shù   guò mén fāng shuò yàn rén  
wěi xiāo gǎo yuè míng tōu   liàn shuì dāng fēng jìng niǎn chūn  
shí jiàn bīng pén chuán zhǒng   jiào zuān zhōng rén