李花二首

唐代 韩愈
平旦入西园,梨花数株若矜夸。旁有一株李, 颜色惨惨似含嗟。问之不肯道所以,独绕百匝至日斜。 忽忆前时经此树,正见芳意初萌牙。奈何趁酒不省录, 不见玉枝攒霜葩。泫然为汝下雨泪,无由反旆羲和车。 东风来吹不解颜,苍茫夜气生相遮。冰盘夏荐碧实脆, 斥去不御惭其花。 当春天地争奢华,洛阳园苑尤纷拏。谁将平地万堆雪, 剪刻作此连天花。日光赤色照未好,明月暂入都交加。 夜领张彻投卢仝,乘云共至玉皇家。长姬香御四罗列, 缟裙练帨无等差。静濯明妆有所奉,顾我未肯置齿牙。 清寒莹骨肝胆醒,一生思虑无由邪。
píng dàn 西 yuán   huā shù zhū ruò jīn kuā páng yǒu zhū  
yán cǎn cǎn shì hán jiē wèn zhī kěn dào suǒ   rào bǎi zhì xié
qián shí jīng shù   zhèng jiàn fāng chū méng nài chèn jiǔ xǐng  
jiàn zhī zǎn shuāng xuàn rán wèi xià lèi   yóu fǎn pèi chē
dōng fēng lái chuī jiě yán   cāng máng shēng xiàng zhē bīng pán xià jiàn shí cuì  
chì cán huā
dāng chūn tiān zhēng shē huá   luò yáng yuán yuàn yóu fēn shuí jiāng píng wàn duī xuě  
jiǎn zuò lián tiān huā guāng chì zhào wèi hǎo   míng yuè zàn dōu jiāo jiā
lǐng zhāng chè tóu tóng   chéng yún gòng zhì huáng jiā zhǎng xiāng luó liè  
gǎo qún liàn shuì děng chà jìng zhuó míng zhuāng yǒu suǒ fèng   wèi kěn zhì chǐ 齿
qīng hán yíng gān dǎn xǐng   shēng yóu xié