李古岩

宋代 陆文圭
堂堂山立万人英,一夕霜风玉树倾。 公去隐然关世道,客来何止哭交情。 安知死不如生乐,但恨才难与命争。 幸喜肯堂丹雘手,陇西依旧振家声。
táng táng shān wàn rén yīng   shuāng fēng shù qīng  
gōng yǐn rán guān shì dào   lái zhǐ jiāo qing  
ān zhī shēng   dàn hèn cái nán mìng zhēng  
xìng kěn táng dān shǒu   lǒng 西 jiù zhèn jiā shēng