梨果

宋代 潘牥
紫轻半百远分贻,正值文园病渴时。 不液果如孙楚赋,金柯未数上林奇。 断牙颇觉飞泉绕,老态惭非饤玉姿。 无限世间蒸食者,令人那解识檀梨。
qīng bàn bǎi yuǎn fēn   zhèng zhí wén yuán bìng shí
guǒ sūn chǔ   jīn wèi shù shàng lín
duàn jué fēi quán rào   lǎo tài cán fēi dìng 姿
xiàn shì jiān zhēng shí zhě   lìng rén jiě shí tán