李广文苍水招游长乐留别山中诸子

清代 成鹫
吾侪生而有志在四方,胡越秦楚同一堂。盛年负剑去乡国,纵横八荒周五岳。 君不见席不暇煖突不黔,千秋万古称圣贤。我生恨不逢二子,负书担囊随骥尾。 骐驎局蹐同驽骀,老死枥下真可哀。故人知我爱游走,远札招邀来谷口。 谷口秋高瓜满园,思量穷老终闭门。今朝名山兴无那,东行路打罗浮过。 罗浮仙人为葛洪,相逢别去何匆匆。临岐赠我双白鹤,千里高飞到长乐。 到时九月秋正寒,主人苜蓿供盘餐。饱食登高纵归目,回首故山见茅屋。 茅屋中间有阿谁,因风寄语遥相思。嗟哉人生岂得长麋聚,白日西驰水东去。 去矣乎,去矣乎,天生我辈无贤愚,圣贤不学皆凡夫。 凡夫圣贤何所学,觉即不迷迷不觉。一朝臭腐化神奇,典坟丘索成糟粕。 我今垂出门,安知行路难。百里半九十,前路何漫漫。 但须另刮一双目,别来三日还相看。
chái shēng ér yǒu zhì zài fāng   yuè qín chǔ tóng táng shèng nián jiàn xiāng guó zòng   héng huāng zhōu yuè    
jūn jiàn xiá xuān qián   qiān qiū wàn chēng shèng xián shēng hèn féng èr zi   shū dān náng suí wěi    
lín tóng dài   lǎo xià zhēn āi rén zhī ài yóu zǒu yuǎn   zhá zhāo yāo lái kǒu    
kǒu qiū gāo guā mǎn yuán   liáng qióng lǎo zhōng mén jīn zhāo míng shān xīng dōng   xíng luó guò    
luó xiān rén wéi hóng   xiāng féng bié cōng cōng lín zèng shuāng bái qiān   gāo fēi dào cháng    
dào shí jiǔ yuè qiū zhèng hán   zhǔ rén xu gōng pán cān bǎo shí dēng gāo zòng guī huí   shǒu shān jiàn máo    
máo zhōng jiān yǒu ā shuí   yīn fēng yáo xiāng jiē zāi rén shēng de zhǎng bái   chí 西 shuǐ dōng    
    tiān shēng bèi xián   shèng xián xué jiē fán  
fán shèng xián suǒ xué   jué jué zhāo chòu huà shén diǎn   fén qiū suǒ chéng zāo    
jīn chuí chū mén   ān zhī xíng nán bǎi bàn jiǔ shí qián   màn màn    
dàn lìng guā shuāng   bié lái sān hái xiāng kàn