李公择过高邮见施大夫与孙莘老赏花诗忆与仆

宋代 苏轼
汝阳真天人,绢帽著红槿。 缠头三百万,不买一微哂。 共夸青山峰,曲尽花不陨。 当时谪仙人,逸韵谢封畛。 诗成天一笑,万象解寒窘。 惊开小桃杏,不待雷发轸。 余波尚涓滴,乞与居易稹。 尔来谁复见,前辈风流尽。 寂寞两诗人,残红对樱笋。 饥肠得一醉,妙语传不泯。 君来恨不与,更复相牵引。 我老心已灰,空烦扇余烬。 天游照六凿,虚空扫充牣。 悬知色竟空,那复嗜乌吻。 萧然一方丈,居士老庞蕴。 散花従满裓,不答天女问。 故人犹故日,怨句写余恨。 疑我此心在,遮防费栏楯。 应虞已毙蛇,折尾时一蠢。 仄闻孟光贤,未学处仲忍。 (开阁放出,事见本传。 )寄招应已足,左右侍云鬓。 何时花月夜,羊酒谢不敏。 此生如幻耳,戏语君勿愠。 应同亡是公,一对子虚听。
yáng zhēn tiān rén   juàn mào zhù hóng jǐn 槿  
chán tóu sān bǎi wàn   mǎi wēi shěn  
gòng kuā qīng shān fēng   jìn huā yǔn  
dāng shí zhé xiān rén   yùn xiè fēng zhěn  
shī chéng tiān xiào   wàn xiàng jiě hán jiǒng  
jīng kāi xiǎo táo xìng   dài léi zhěn  
shàng juān   zhěn  
ěr lái shuí jiàn   qián bèi fēng liú jǐn  
liǎng shī rén   cán hóng duì yīng sǔn  
cháng zuì   miào chuán mǐn  
jūn lái hèn   gèng xiāng qiān yǐn  
lǎo xīn huī   kōng fán shàn jìn  
tiān yóu zhào liù záo   kōng sǎo chōng rèn  
xuán zhī jìng kōng   shì wěn  
xiāo rán fāng zhang   shì lǎo páng yùn  
sàn huā cóng mǎn   tiān wèn  
rén yóu   yuàn xiě hèn  
xīn zài   zhē fáng fèi lán shǔn  
yīng shé   zhé wěi shí chǔn  
wén mèng guāng xián   wèi xué chù zhòng rěn  
  kāi fàng chū   shì jiàn běn chuán  
  zhāo yìng   zuǒ yòu shì yún bìn  
shí huā yuè   yáng jiǔ xiè mǐn  
shēng huàn ěr   jūn yùn  
yīng tóng wáng shì gōng   duì tīng