李肱所遗画松诗书两纸得四十韵

唐代 李商隐
万草已凉露,开图披古松。青山遍沧海,此树生何峰。 孤根邈无倚,直立撑鸿濛。端如君子身,挺若壮士胸。 樛枝势夭矫,忽欲蟠拏空。又如惊螭走,默与奔云逢。 孙枝擢细叶,旖旎狐裘茸。邹颠蓐发软,丽姬眉黛浓。 视久眩目睛,倏忽变辉容。竦削正稠直,婀娜旋敷峰。 又如洞房冷,翠被张穹笼。亦若暨罗女,平旦妆颜容。 细疑袭气母,猛若争神功。燕雀固寂寂,雾露常冲冲。 香兰愧伤暮,碧竹惭空中。可集呈瑞凤,堪藏行雨龙。 淮山桂偃蹇,蜀郡桑重童。枝条亮眇脆,灵气何由同。 昔闻咸阳帝,近说稽山侬。或著仙人号,或以大夫封。 终南与清都,烟雨遥相通。安知夜夜意,不起西南风。 美人昔清兴,重之犹月钟。宝笥十八九,香缇千万重。 一旦鬼瞰室,稠叠张羉罿.赤羽中要害,是非皆匆匆。 生如碧海月,死践霜郊蓬。平生握中玩,散失随奴童。 我闻照妖镜,及与神剑锋。寓身会有地,不为凡物蒙。 伊人秉兹图,顾眄择所从。而我何为者,开颜捧灵踪。 报以漆鸣琴,悬之真珠栊。是时方暑夏,座内若严冬。 忆昔谢四骑,学仙玉阳东。千株尽若此,路入琼瑶宫。 口咏玄云歌,手把金芙蓉。浓蔼深霓袖,色映琅玕中。 悲哉堕世网,去之若遗弓。形魄天坛上,海日高瞳瞳。 终骑紫鸾归,持寄扶桑翁。
wàn cǎo liáng   kāi sōng qīng shān biàn cāng hǎi   shù shēng fēng
gēn miǎo   zhí chēng hóng 鸿 méng duān jūn zi shēn   tǐng ruò zhuàng shì xiōng
jiū zhī shì yāo jiǎo   pán kōng yòu jīng chī zǒu   bēn yún féng
sūn zhī zhuó   qiú róng zōu diān ruǎn   méi dài nóng
shì jiǔ xuàn jīng   shū biàn huī róng sǒng xuē zhèng chóu zhí   ē nuó xuán fēng
yòu dòng fáng lěng   cuì bèi zhāng qióng lóng ruò luó   píng dàn zhuāng yán róng
  měng ruò zhēng shén gōng yàn què   cháng chōng chōng
xiāng lán kuì shāng   zhú cán kōng zhōng chéng ruì fèng   kān cáng xíng lóng
huái shān guì yǎn jiǎn   shǔ jùn sāng zhòng tóng zhī tiáo liàng miǎo cuì   líng yóu tóng
wén xián yáng   jìn shuō shān nóng huò zhù xiān rén hào   huò dài fēng
zhōng nán qīng dōu   yān yáo xiāng tōng ān zhī   西 nán fēng
měi rén qīng xīng   zhòng zhī yóu yuè zhōng bǎo shí jiǔ   xiāng qiān wàn zhòng
dàn guǐ kàn shì   chóu dié zhāng luán chōng 罿   . chì zhōng yào hài   shì fēi jiē cōng cōng
shēng hǎi yuè   jiàn shuāng jiāo péng píng shēng zhōng wán   sàn shī suí tóng
wén zhào yāo jìng   shén jiàn fēng shēn huì yǒu   wéi fán méng
rén bǐng   miǎn suǒ cóng ér wéi zhě   kāi yán pěng líng zōng
bào míng qín   xuán zhī zhēn zhū lóng shì shí fāng shǔ xià   zuò nèi ruò yán dōng
xiè   xué xiān yáng dōng qiān zhū jǐn ruò   qióng yáo gōng
kǒu yǒng xuán yún   shǒu jīn róng nóng ǎi shēn xiù   yìng láng gān zhōng
bēi zāi duò shì wǎng   zhī ruò gōng xíng tiān tán shàng   hǎi gāo tóng tóng
zhōng luán guī   chí sāng wēng