李夫人-鉴嬖惑也

唐代 白居易
汉武帝,初丧李夫人。夫人病时不肯别,死后留得生前恩。 君恩不尽念未已,甘泉殿里令写真。丹青画出竟何益, 不言不笑愁杀人。又令方士合灵药,玉釜煎炼金炉焚。 九华帐深夜悄悄,反魂香降夫人魂。夫人之魂在何许, 香烟引到焚香处。既来何苦不须臾,缥缈悠扬还灭去。 去何速兮来何迟,是耶非耶两不知。翠蛾仿佛平生貌, 不似昭阳寝疾时。魂之不来君心苦,魂之来兮君亦悲。 背灯隔帐不得语,安用暂来还见违。伤心不独汉武帝, 自古及今皆若斯。君不见穆王三日哭,重璧台前伤盛姬。 又不见泰陵一掬泪,马嵬坡下念杨妃。 纵令妍姿艳质化为土,此恨长在无销期。 生亦惑,死亦惑,尤物惑人忘不得。 人非木石皆有情,不如不遇倾城色。
hàn   chū sàng rén rén bìng shí kěn bié   hòu liú shēng qián ēn
jūn ēn jìn niàn wèi   gān quán diàn 殿 lìng xiě zhēn dān qīng huà chū jìng  
yán xiào chóu shā rén yòu lìng fāng shì líng yào   jiān liàn jīn fén
jiǔ huá zhàng shēn qiāo qiāo   fǎn hún xiāng jiàng rén hún rén zhī hún zài  
xiāng yān yǐn dào fén xiāng chù lái   piāo miǎo yōu yáng hái miè
lái chí   shì fēi liǎng zhī cuì é fǎng 仿 píng shēng mào  
shì zhāo yáng qǐn shí hún zhī lái jūn xīn   hún zhī lái jūn bēi
bèi dēng zhàng   ān yòng zàn lái huán jiàn wéi shāng xīn hàn  
jīn jiē ruò jūn jiàn wáng sān   zhòng tái qián shāng shèng
yòu jiàn tài líng lèi   wéi xià niàn yáng fēi
zòng lìng yán 姿 yàn zhì huà wèi   hèn zhǎng zài xiāo
shēng huò   huò   yóu huò rén wàng
rén fēi shí jiē yǒu qíng   qīng chéng