李夫人画兰歌

元代 王恽
清閟堂深不知暑,瑶草佳期梦玄圃。孙郎笑折紫兰来,素影盈盈映修渚。 李夫人,澹丰容,天然与兰相始终。剡藤一笔作九畹,落墨不减江南工。 芳姿元与凡卉异,晔晔况是湘累丛。离骚不复作,遗恨千古沈幽宫。 君看此花有深意,似写灵均幽思悲回风。君家大雅堂,文彩东野翁,并入惨澹经营中。 秋风拂帘秋日长,芳霏霏兮汜崇光。淡妆相对有馀韵,画栏桂子空秋香。 淡轩托物明孤洁,五十年来抱霜节。固知色相皆空寂,妙得于心聊自适。 仿像湘娥倚暮花,黄陵庙前江水碧。生平佩服真赏音,升闻紫庭非素心。 唤起谪仙摇醉笔,为翻新曲泻瑶琴。
qīng táng shēn zhī shǔ   yáo cǎo jiā mèng xuán sūn láng xiào zhé lán lái   yǐng yíng yíng yìng xiū zhǔ    
rén   dàn fēng róng   tiān rán lán xiāng shǐ zhōng yǎn téng zuò jiǔ wǎn luò   jiǎn jiāng nán gōng    
fāng 姿 yuán fán huì   kuàng shì xiāng lèi cóng sāo zuò   hèn qiān shěn yōu gōng    
jūn kàn huā yǒu shēn   shì xiě líng jūn yōu bēi huí fēng jūn jiā táng wén   cǎi dōng wēng bìng   cǎn dàn jīng yíng zhōng    
qiū fēng lián qiū zhǎng   fāng fēi fēi chóng guāng dàn zhuāng xiāng duì yǒu yùn huà   lán guì kōng qiū xiāng    
dàn xuān tuō míng jié   shí nián lái bào shuāng jié zhī xiàng jiē kōng miào   xīn liáo shì    
fǎng 仿 xiàng xiāng é huā   huáng líng miào qián jiāng shuǐ shēng píng pèi zhēn shǎng yīn shēng   wén tíng fēi xīn    
huàn zhé xiān yáo zuì   wèi fān xīn xiè yáo qín