离妇

唐代 张籍
十载来夫家,闺门无瑕疵。薄命不生子,古制有分离。 托身言同穴,今日事乖违。念君终弃捐,谁能强在兹。 堂上谢姑嫜,长跪请离辞。姑嫜见我往,将决复沉疑。 与我古时钏,留我嫁时衣。高堂拊我身,哭我于路陲。 昔日初为妇,当君贫贱时。昼夜常纺织,不得事蛾眉。 辛勤积黄金,济君寒与饥。洛阳买大宅,邯郸买侍儿。 夫婿乘龙马,出入有光仪。将为富家妇,永为子孙资。 谁谓出君门,一身上车归。有子未必荣,无子坐生悲。 为人莫作女,作女实难为。
shí zài lái jiā   guī mén xiá mìng shēng   zhì yǒu fèn
tuō shēn yán tóng xué   jīn shì guāi wéi niàn jūn zhōng juān   shuí néng qiáng zài
táng shàng xiè zhāng   cháng guì qǐng zhāng jiàn wǎng   jiāng jué chén
shí chuàn   liú jià shí gāo táng shēn   chuí
chū wèi   dāng jūn pín jiàn shí zhòu cháng fǎng zhī   shì é méi
xīn qín huáng jīn   jūn hán luò yáng mǎi zhái   hán dān mǎi shì ér
婿 chéng lóng   chū yǒu guāng jiāng wèi jiā   yǒng wèi sūn
shuí wèi chū jūn mén   shēn shàng chē guī yǒu zi wèi róng   zi zuò shēng bēi
wéi rén zuò   zuò shí nán wéi