李方水疾新愈同唐明犀梁药亭陶苦子吴山带何郢人问之天乐堂分得醒字

清代 陈恭尹
故人新勿药,美酒更开瓶。虽复层城里,何妨一夕停。 空阶行坠叶,疏树上寒星。细数更筹笑,人间梦未醒。
rén xīn yào   měi jiǔ gèng kāi píng suī céng chéng   fáng tíng
kōng jiē xíng zhuì   shū shù shàng hán xīng shǔ gēng chóu xiào   rén jiān mèng wèi xǐng