列仙文。清虚真人

唐代 孟郊
欻驾空清虚,徘徊西华馆。琼轮暨晨抄,虎骑逐烟散。 惠风振丹旌,明烛朗八焕。解襟墉房内,神铃鸣璀璨。 栖景若林柯,九弦空中弹。遗我积世忧,释此千载叹。 怡眄无极已,终夜复待旦。
chuā jià kōng qīng   pái huái 西 huá guǎn qióng lún chén chāo   zhú yān sàn
huì fēng zhèn dān jīng   míng zhú lǎng huàn jiě jīn yōng fáng nèi   shén líng míng cuǐ càn
jǐng ruò lín   jiǔ xián kōng zhòng dàn shì yōu   shì qiān zǎi tàn
miǎn   zhōng dài dàn