李端叔命驾神仙二帖

宋代 岳珂
姑溪之水清且漪,青山之源衍而汰。 钟此奇士,亦一隽快。 风议磅礴,笔锋嶮怪。 盖已具书体之五云,不但得发遣之三昧。
zhī shuǐ qīng qiě   qīng shān zhī yuán yǎn ér tài  
zhōng shì   jùn kuài  
fēng páng   fēng xiǎn guài  
gài shū zhī yún   dàn qiǎn zhī sān mèi