李杜

宋代 陆文圭
子美坐同谷,太白走扶风。 虽遭仓黄急,转觉吟咏工。 首乱者群憸,贻祝及二翁。 因知漆室友,发论乃至公。 触事机难审,临危计易穷。 川原愁夕照,草木困西风。 鬼马如龙游,鬼妾如花红。 变灭不须叟,焉能保其终。 择祸莫若轻,老遁林谷中。
zi měi zuò tóng   tài bái zǒu fēng  
suī zāo cāng huáng   zhuǎn jué yín yǒng gōng  
shǒu luàn zhě qún xiān   zhù èr wēng  
yīn zhī shì yǒu   lùn nǎi zhì gōng  
chù shì nán shěn   lín wēi qióng  
chuān yuán chóu zhào   cǎo kùn 西 fēng  
guǐ lóng yóu   guǐ qiè huā hóng  
biàn miè sǒu   yān néng bǎo zhōng  
huò ruò qīng   lǎo dùn lín zhōng