立冬后风雨

宋代 刘敞
冷雨欲成雪,高风催过云。流光随衮衮,吹萚共纷纷。 此去天地闭,向来金石焚。敝貂宁独恨,四序欲平分。
lěng chéng xuě   gāo fēng cuī guò yún liú guāng suí gǔn gǔn   chuī tuò gòng fēn fēn
tiān   xiàng lái jīn shí fén diāo níng hèn   píng fēn