立冬

宋代 陆文圭
早久何当雨,秋深渐入冬。 黄花独带露,红叶已随风。 边思吹寒角,村歌相晚春。 篱门日高卧,衰懒愧无功。
zǎo jiǔ dāng   qiū shēn jiàn dōng  
huáng huā dài   hóng suí fēng  
biān chuī hán jiǎo   cūn xiāng wǎn chūn  
mén gāo   shuāi lǎn kuì gōng