李德修以乌兰河石见示

宋代 释德洪
乌兰洲塞夏国口,大河天来箭激溜。排空但闻地喘吼,势撞石壁欲穿透。 石坚捍之不肯受,攧雷溅雪喧夜昼。千年石骨亦不朽,碎为青红杂怪丑。 疆埸久空烂甲胄,举觞天子千万寿。李侯横槊千骑后,望云赋诗剑碍肘。 徐涉河流马俯嗅,下马得之等琼玖。万里来归亦何有,出以示我为拊手。 笑君儿嬉忘白首,李侯气如春在柳。大河西虏置怀袖,君徒自珍世不售。 敲门那能易升斗,功名偶然梦岂久。道人乃尔自薄厚,此石笑汝汝惭否。
lán zhōu sāi xià guó kǒu   tiān lái jiàn liū pái kōng dàn wén chuǎn hǒu shì   zhuàng shí chuān tòu 穿    
shí jiān hàn zhī kěn shòu   diān léi jiàn xuě xuān zhòu qiān nián shí xiǔ suì   wèi qīng hóng guài chǒu    
jiāng jiǔ kōng làn jiǎ zhòu   shāng tiān qiān wàn shòu 寿 hóu héng shuò qiān hòu wàng   yún shī jiàn ài zhǒu    
shè liú xiù   xià zhī děng qióng jiǔ wàn lái guī yǒu chū   shì wèi shǒu    
xiào jūn ér wàng bái shǒu   hóu chūn zài liǔ 西 zhì huái xiù 怀 jūn   zhēn shì shòu    
qiāo mén néng shēng dǒu   gōng míng ǒu rán mèng jiǔ dào rén nǎi ěr hòu   shí xiào cán fǒu