李德迈挽诗

宋代 魏了翁
鸣嘤出谷邈难亲,断雁辞行不可群。 论事期期箝在口,逢人頟頟齿穿龈。 乾坤许阔犹有碍,风雨满前如不闻。 肠断天津邵夫子,东篱掩泪立孤云。
míng yīng chū miǎo nán qīn   duàn yàn xíng qún  
lùn shì qián zài kǒu   féng rén é é chǐ 齿 chuān 穿 kěn  
qián kūn kuò yóu yǒu ài   fēng mǎn qián wén  
cháng duàn tiān jīn shào   dōng yǎn lèi yún