立春十四韵

宋代 刘克庄
嘉平至孟陬,丽谯春再颁。 齐民拨不开,杂遝来如山。 农家卜休咎,多以觳觫观。 颇闻举体赤,其咎为燥乾。 又云尾角白,亦虑冬祁寒。 吾惫不能耕,对之发长叹。 平生愿丰心,虽老犹如丹。 方兴西畴务,稍觉南船悭。 展转夜少眠,呕噎晨废餐。 敢望馀粮栖,渐恐拾穗难。 陛下仁如天,役简税赋宽。 临遣皆循良,黜削先饕残。 一丽丹书内,孰若青史间。 仆方侪民伍,谁为语县官。
jiā píng zhì mèng zōu   qiáo chūn zài bān
mín kāi   lái shān
nóng jiā bo xiū jiù   duō guān
wén chì   jiù wèi zào qián
yòu yún wěi jiǎo bái   dōng hán
bèi néng gēng   duì zhī cháng tàn
píng shēng yuàn fēng xīn   suī lǎo yóu dān
fāng xīng 西 chóu   shāo jué nán chuán qiān
zhǎn zhuǎn shǎo mián   ǒu chén fèi cān
gǎn wàng liáng   jiàn kǒng shí suì nán
xià rén tiān   jiǎn shuì kuān
lín qiǎn jiē xún liáng   chù xuē xiān tāo cán
dān shū nèi   shú ruò qīng shǐ jiān
fāng chái mín   shuí wèi xiàn guān