立春示儿二首

宋代 王之道
雪尽适沾雨,腊穷初得春。 上冰鱼意乐,出谷鸟声新。 便觉风光好,何忧活计贫。 一樽聊共醉,疏率见吾真。
xuě jǐn shì zhān   qióng chū chūn
shàng bīng   chū niǎo shēng xīn
biàn 便 jué fēng guāng hǎo   yōu huó pín
zūn liáo gòng zuì   shū shuài jiàn zhēn