立春前一夕

宋代 杨万里
春忽明朝是,冬将半夜非。 年华只不住,客子未能归。 微霰疏还客,寒檐滴又稀。 捻须真浪苦,呵笔更成挥。
chūn míng cháo shì   dōng jiāng bàn fēi  
nián huá zhǐ zhù   wèi néng guī  
wēi xiàn shū hái   hán yán yòu  
niǎn zhēn làng   gēng chéng huī