立春后一日偶书

宋代 张嵲
薄暮春风恶,黄尘涨远山。 冥冥林霭变,冉冉鸟飞还。 作客信多畏,依人足强彦。 飘扬它日意,回首鬓毛斑。
chūn fēng è   huáng chén zhǎng yuǎn shān  
míng míng lín ǎi biàn   rǎn rǎn niǎo fēi hái  
zuò xìn duō wèi   rén qiáng yàn  
piāo yáng   huí shǒu bìn máo bān