立春二首 其一

明代 庞嵩
三阳才出地冲融,南北东西暖气同。化化岂将求宇外,生生原在此腔中。 沿眸碧草自呈色,纤手青丝枉费工。复顷天心从复起,扩无穷处用无穷。
sān yáng cái chū chōng róng   nán běi dōng 西 nuǎn tóng huà huà jiāng qiú wài   shēng shēng yuán zài qiāng zhōng
yán 沿 móu cǎo chéng   qiàn shǒu qīng wǎng fèi gōng qǐng tiān xīn cóng   kuò qióng chǔ yòng qióng