立春次夜二首 其二 将晓雷声忽作复起抠诗

清代 陈忠平
阳生寒未尽,何事动惊雷。抛枕衣歪著,倚灯诗又催。 才怜千里雁,转惜一枝梅。雨急春难寄,旅人回不回。
yáng shēng hán wèi jǐn   shì dòng jīng léi pāo zhěn wāi zhù   dēng shī yòu cuī
cái lián qiān yàn   zhuǎn zhī méi chūn nán   rén huí huí