立春

宋代 陆游
绍熙又见四番春,春日春盘节物新。 独酌三杯愁对影,例添一岁老催人。 菊芽冒土如争出,柳色摇村已渐匀。 身是兰亭山下客,未容逸少擅清真。
shào yòu jiàn fān chūn   chūn chūn pán jié xīn  
zhuó sān bēi chóu duì yǐng   tiān suì lǎo cuī rén  
mào zhēng chū   liǔ yáo cūn jiàn yún  
shēn shì lán tíng shān xià   wèi róng shǎo shàn qīng zhēn