立春

唐代 杜甫
春日春盘细生菜,忽忆两京梅发时。盘出高门行白玉, 菜传纤手送青丝。巫峡寒江那对眼,杜陵远客不胜悲。 此身未知归定处,呼儿觅纸一题诗。
chūn chūn pán shēng cài   liǎng jīng méi shí pán chū gāo mén xíng bái  
cài chuán qiàn shǒu sòng qīng xiá hán jiāng duì yǎn   líng yuǎn shèng bēi
shēn wèi zhī guī dìng chǔ   ér zhǐ shī