李簿携具用前韵和之

宋代 胡寅
春禽遭冻息交交,不及风筝迭递敲。 睡起依然开白屋,客来仍是俯青郊。 方兄无势宁能热,穷鬼多羞祗自苞。 载酒刲羊烦厚意,当年莘野尚烹庖。
chūn qín zāo dòng jiāo jiāo   fēng zhēng dié qiāo  
shuì rán kāi bái   lái réng shì qīng jiāo  
fāng xiōng shì níng néng   qióng guǐ duō xiū zhī bāo  
zài jiǔ kuī yáng fán hòu   dāng nián shēn shàng pēng páo