李伯宗录诗

宋代 虞集
老去逢春祇谩吟,敢烦綵笔为追寻。玉堂天上成尘梦,茅舍山中称野心。 万里云霄归鸟尽,孤村风雨落花深。文章传世知何用,空使高情慨古今。
lǎo féng chūn mán yín   gǎn fán cǎi wèi zhuī xún táng tiān shàng chéng chén mèng   máo shè shān zhōng chēng xīn
wàn yún xiāo guī niǎo jǐn   cūn fēng luò huā shēn wén zhāng chuán shì zhī yòng   kōng shǐ 使 gāo qíng kǎi jīn