李伯承谪亳州
十载风流宠汉庭,一时才子见漂零。便从天上来真气,纵落人间亦客星。
肯惜阳春回绿绮,自愁明月按青萍。江湖我辈堪犹若,差可扁舟问独醒。
shí
十
zài
载
fēng
风
liú
流
chǒng
宠
hàn
汉
tíng
庭
,
yī
一
shí
时
cái
才
zǐ
子
jiàn
见
piāo
漂
líng
零
。
。
biàn
便
cóng
从
tiān
天
shàng
上
lái
来
zhēn
真
qì
气
,
zòng
纵
luò
落
rén
人
jiān
间
yì
亦
kè
客
xīng
星
。
。
kěn
肯
xī
惜
yáng
阳
chūn
春
huí
回
lǜ
绿
qǐ
绮
,
zì
自
chóu
愁
míng
明
yuè
月
àn
按
qīng
青
píng
萍
。
。
jiāng
江
hú
湖
wǒ
我
bèi
辈
kān
堪
yóu
犹
ruò
若
,
chā
差
kě
可
piān
扁
zhōu
舟
wèn
问
dú
独
xǐng
醒
。
。