离别难(中吕调)

宋代 柳永
花谢水流倏忽,嗟年少光阴。有天然、蕙质兰心。美韶容、何啻值千金。便因甚、翠弱红衰,缠绵香体,都不胜任。算神仙、五色灵丹无验,中路委瓶簪。 人悄悄,夜沈沈。闭香闺、永弃鸳衾。想娇魂媚魄非远,纵洪都方士也难寻。最苦是、好景良天,尊前歌笑,空想遗音。望断处,杳杳巫峰十二,千古暮云深。
huā xiè shuǐ liú shū   jiē nián shào guāng yīn yǒu tiān rán huì zhì lán xīn měi sháo róng chì zhí qiān jīn biàn 便 yīn shén cuì ruò hóng shuāi   chán mián xiāng   dōu shèng rèn suàn shén xiān líng dān yàn   zhōng wěi píng zān
rén qiāo qiāo   shěn shěn xiāng guī yǒng yuān qīn xiǎng jiāo hún mèi fēi yuǎn   zòng hóng dōu fāng shì nán xún zuì shì hǎo jǐng liáng tiān   zūn qián xiào   kōng xiǎng yīn wàng duàn chù   yǎo yǎo fēng shí èr   qiān yún shēn