离别难

唐代 薛昭蕴
宝马晓鞴雕鞍,罗帏乍别情难。那堪春景媚,送君千万里。 半妆珠翠落,露华寒。红蜡烛,青丝曲,偏能钩引泪阑干¤ 良夜促,香尘绿,魂欲迷,檀眉半敛愁低。未别心先咽, 欲语情难说。出芳草,路东西,摇袖立。春风急, 樱花杨柳雨凄凄。
bǎo xiǎo bèi diāo ān   luó wéi zhà bié qíng nán kān chūn jǐng mèi   sòng jūn qiān wàn
bàn zhuāng zhū cuì luò   huá hán hóng zhú   qīng   piān néng gōu yǐn lèi lán gān   ¤
liáng   xiāng chén 绿   hún   tán méi bàn liǎn chóu wèi bié xīn xiān yàn  
qíng nán shuō chū fāng cǎo   dōng 西   yáo xiù chūn fēng  
yīng huā yáng liǔ