李本宁兄过访挟客曰来君者其名相如其字不疑与谈而悟则吾贞吉先生也喜而赋长篇赠之

明代 王世贞
本宁别燕中,十见秋草白。忽通应门刺,使我倒双舄。 鸦鬓犹未苍,虬髯顿成赤。寒暄未及展,已进所携客。 轻褣乍飘扬,朱辅吐温晰。晔然一顾盻,光彩映萝薜。 姓疑护儿后,名自长卿得。稍停见隆准,薆语通促膝。 始悟自陶徙,翻称范少伯。纵复紫可怜,宁夺南离色。 不戴远游冠,却杖远游策。黄鹄摩天来,肯作樊笼翮。 剥枣温浊醪,展歌恣欢噱。床头挂君画,袖中出君迹。 神交复会面,数载今一夕。却顾斗柄间,参商当不隔。 勿问王孙归,所愁关尹识。
běn níng bié yàn zhōng   shí jiàn qiū cǎo bái tōng yìng mén shǐ   使 dào shuāng    
bìn yóu wèi cāng   qiú rán dùn chéng chì hán xuān wèi zhǎn   jìn suǒ xié    
qīng róng zhà piāo yáng   zhū wēn rán guāng   cǎi yìng luó    
xìng ér hòu   míng zhǎng qīng shāo tíng jiàn lóng zhǔn ài   tōng    
shǐ táo   fān chēng fàn shǎo zòng lián níng   duó nán    
dài yuǎn yóu guān   què zhàng yuǎn yóu huáng tiān lái kěn   zuò fán lóng    
zǎo wēn zhuó láo   zhǎn huān jué chuáng tóu guà jūn huà xiù   zhōng chū jūn    
shén jiāo huì miàn   shù zài jīn què dǒu bǐng jiān shēn   shāng dāng    
wèn wáng sūn guī   suǒ chóu guān yǐn shí