了如上人

清代 戴梓
几载昙那寄客踪,妙香熏染得禅宗。回头发逐红尘断,合掌心将白马从。 山径拾柴炊佛火,霜梯踏月报明钟。一瓢尚有兰陵味,洗向深潭化毒龙。
zài tán zōng   miào xiāng xūn rǎn chán zōng huí tóu zhú hóng chén duàn   zhǎng xīn jiāng bái cóng
shān jìng shí chái chuī huǒ   shuāng yuè bào míng zhōng piáo shàng yǒu lán líng wèi   xiàng shēn tán huà lóng