聊赋短歌即当恸哭四首 其二
虎臣真矫矫,将军岭南张。只手撑乾坤,半壁坚金汤。
一朝落陷阱,命尽鼓不扬。战马失主归,悲鸣春草凉。
云车逐风马,披发叩九阊。自愿为厉鬼,随众扫欃枪。
天子亦震惊,览表泪浪浪。申甫期复生,宣力为疆场。
hǔ
虎
chén
臣
zhēn
真
jiǎo
矫
jiǎo
矫
,
jiāng
将
jūn
军
lǐng
岭
nán
南
zhāng
张
zhī
。
shǒu
只
chēng
手
qián
撑
kūn
乾
bàn
坤
,
bì
半
jiān
壁
jīn
坚
tāng
金
汤
。
yī
一
zhāo
朝
luò
落
xiàn
陷
jǐng
阱
,
mìng
命
jǐn
尽
gǔ
鼓
bù
不
yáng
扬
zhàn
。
mǎ
战
shī
马
zhǔ
失
guī
主
bēi
归
,
míng
悲
chūn
鸣
cǎo
春
liáng
草
凉
。
yún
云
chē
车
zhú
逐
fēng
风
mǎ
马
,
pī
披
fà
发
kòu
叩
jiǔ
九
chāng
阊
zì
。
yuàn
自
wèi
愿
lì
为
guǐ
厉
suí
鬼
,
zhòng
随
sǎo
众
chán
扫
qiāng
欃
枪
。
tiān
天
zǐ
子
yì
亦
zhèn
震
jīng
惊
,
lǎn
览
biǎo
表
lèi
泪
làng
浪
làng
浪
shēn
。
fǔ
申
qī
甫
fù
期
shēng
复
xuān
生
,
lì
宣
wèi
力
jiāng
为
chǎng
疆
场
。