连州吟

唐代 孟郊
春风朝夕起,吹绿日日深。试为连州吟,泪下不可禁。 连山何连连,连天碧岑岑。哀猿哭花死,子规裂客心。 兰芷结新佩,潇湘遗旧音。怨声能翦弦,坐抚零落琴。 羽翼不自有,相追力难任。唯凭方寸灵,独夜万里寻。 方寻魂飘飖,南梦山岖嶔。仿佛惊魍魉,悉窣闻枫林。 正直被放者,鬼魅无所侵。贤人多安排,俗士多虚钦。 孤怀吐明月,众毁铄黄金。愿君保玄曜,壮志无自沉。 朝亦连州吟,暮亦连州吟。连州果有信,一纸万里心。 开缄白云断,明月堕衣襟。南风嘶舜琯,苦竹动猿音。 万里愁一色,潇湘雨淫淫。两剑忽相触,双蛟恣浮沉。 斗水正回斡,倒流安可禁。空愁江海信,惊浪隔相寻。
chūn fēng zhāo   chuī 绿 shēn shì wèi lián zhōu yín   lèi xià jìn
lián shān lián lián   lián tiān cén cén āi yuán huā   guī liè xīn
lán zhǐ jié xīn pèi   xiāo xiāng jiù yīn yuàn shēng néng jiǎn xián   zuò líng luò qín
yǒu   xiāng zhuī nán rèn wéi píng fāng cùn líng   wàn xún
fāng xún hún piāo yáo   nán mèng shān qīn fǎng 仿 jīng wǎng liǎng   wén fēng lín
zhèng zhí bèi fàng zhě   guǐ mèi suǒ qīn xián rén duō ān pái   shì duō qīn
huái 怀 míng yuè   zhòng huǐ shuò huáng jīn yuàn jūn bǎo xuán yào   zhuàng zhì chén
cháo lián zhōu yín   lián zhōu yín lián zhōu guǒ yǒu xìn   zhǐ wàn xīn
kāi jiān bái yún duàn   míng yuè duò jīn nán fēng shùn guǎn   zhú dòng yuán yīn
wàn chóu   xiāo xiāng yín yín liǎng jiàn xiāng chù   shuāng jiāo chén
dòu shuǐ zhèng huí   dào liú ān jìn kōng chóu jiāng hǎi xìn   jīng làng xiāng xún