连云山火,王宏章死之

近现代 卢青山
连云万峰在云间,下视有云上无天。飓起云散空如镜,举手欲掬洞庭渊。 盘瓠所辟态依然,皮毛精血凝未乾。古壑藏龙讵能料,莽林拂日眼所看。 百里罕人匿兽迹,林场一螺点海碧;谁来居此三十年,通山之语木之息。 山木同胞夜同卧,山火烧林如炙我。谁忍一旦民食资,化作寒灰扬天播。 夺刀向火气如虹,五十之年力岂充。如雁吞天粟吞海,惊呼泪迸血双瞳。 我林不存我心裂,我躯虽在岂独活。人亦有死死可择,择如何死生始烈。 火尽遗骸刀在旁,千人欲语泪沱滂。口中嚼齿痛已定,观者长痛安可当。 连云万峰在云间,有人气格高于山。花圈葬汝山之颠,将何祭汝山之泉,使汝长视此山川。 魂勿去兮为山神,入吾奥兮护吾民。我将再至嵯峨在,荐香束兮效微心。
lián yún wàn fēng zài yún jiān   xià shì yǒu yún shàng tiān yún sàn kōng jìng   shǒu dòng tíng yuān
pán suǒ tài rán   máo jīng xuè níng wèi qián cáng lóng néng liào   mǎng lín yǎn suǒ kàn
bǎi hǎn rén shòu   lín chǎng luó diǎn hǎi   shuí lái sān shí nián   tōng shān zhī zhī
shān tóng bāo tóng   shān huǒ shāo lín zhì shuí rěn dàn mín shí   huà zuò hán huī yáng tiān
duó dāo xiàng huǒ hóng   shí zhī nián chōng yàn tūn tiān tūn hǎi   jīng lèi bèng xuè shuāng tóng
lín cún xīn liè   suī zài huó rén yǒu   shēng shǐ liè
huǒ jǐn hái dāo zài páng   qiān rén lèi tuó pāng kǒu zhōng jué chǐ 齿 tòng dìng   guān zhě cháng tòng ān dāng
lián yún wàn fēng zài yún jiān   yǒu rén gāo shān huā quān zàng shān zhī diān   jiāng shān zhī quán   shǐ 使 zhǎng shì shān chuān
hún wéi shān shén   ào mín jiāng zài zhì cuó é zài   jiàn xiāng shù xiào wēi xīn