连云山怪木诗

近现代 卢青山
木之二侧有二龙,一龙睛凹一睛隆。偶向人间见大颡,吾知鳞尾在云中。 胡不矫腾骇世俗,我真好之非叶公。置汝旷野无入室,夜来恐有雨破栊。 谁骑龙首真猿仙,岂豢龙者挥龙鞭。一目怒瞠一目眇,呀张怪态横如癫。 不知行游竟几岁,何日来隐深山间。转头细觅神忽诧,或竟曾至古希腊。 携彼美神维纳斯,胴躯娈婉丰肩胛。肌肤跃跃如欲语,细问异俗恨莫答。 龙为吾祖东方神,竟与彼美结佳姻;猿为吾年吾所爱,今复值猿巧何因? 将无休兆天所赐,或有大任加吾身:袖此东西二文化,吾将融贯古与今。 默想口泄足蹈舞,肖子忽夺如饿虎。笑我“狂梦不量力,子竟何人一盲瞽。 不如与我供清窗,庶作案头一小补”。太息四顾有深哀,更知此物不可回。 归来作诗聊为赝,时时自诵慰吾怀。
zhī èr yǒu èr lóng   lóng jīng āo jīng lóng ǒu xiàng rén jiān jiàn sǎng   zhī lín wěi zài yún zhōng
jiǎo téng hài shì   zhēn hǎo zhī fēi gōng zhì kuàng shì   lái kǒng yǒu lóng
shuí lóng shǒu zhēn yuán xiān   huàn lóng zhě huī lóng biān chēng miǎo   zhāng guài tài héng diān
zhī xíng yóu jìng suì   lái yǐn shēn shān jiān zhuǎn tóu shén chà   huò jìng céng zhì
xié měi shén wéi   dòng luán wǎn fēng jiān jiǎ yuè yuè   wèn hèn
lóng wèi dōng fāng shén   jìng měi jié jiā yīn   yuán wèi nián suǒ ài   jīn zhí yuán qiǎo yīn  
jiāng xiū zhào tiān suǒ   huò yǒu rèn jiā shēn   xiù dōng 西 èr wén huà   jiāng róng guàn jīn
xiǎng kǒu xiè dǎo   xiāo duó è 饿 xiào   kuáng mèng liàng   zi jìng rén máng
gōng qīng chuāng   shù zuò àn tóu xiǎo   ”。 tài yǒu shēn āi   gèng zhī huí
guī lái zuò shī liáo wèi yàn   shí shí sòng wèi huái 怀