恋绣衾 城南净凉亭赋

宋代 刘埙
轻风吹雾月满廊。芙蕖香、飘入隔窗。记旧月、闲庭院,擘碎红、蒙幂晓妆。 如今两鬓秋凄恻,负凌波、万顷凄凉。花若惜、刘郎老,倩藕丝、牵住夕阳。
qīng fēng chuī yuè mǎn láng xiāng piāo chuāng jiù yuè xián tíng yuàn   bāi suì hóng méng xiǎo zhuāng
jīn liǎng bìn qiū   líng wàn qǐng liáng huā ruò liú láng lǎo   qiàn ǒu qiān zhù yáng