恋绣衾

宋代 史达祖
黄花惊破九日愁。正寒城、风雨怨秋。愁便是、秋心也,又随人、来到画楼。 因缘幸自天安顿,更题红、不禁御沟。待写与、相思话,为怕奴、憔悴且休。
huáng huā jīng jiǔ chóu zhèng hán chéng fēng yuàn qiū chóu biàn 便 shì qiū xīn   yòu suí rén lái dào huà lóu
yīn yuán xìng tiān ān dùn   gèng hóng jīn gōu dài xiě xiāng huà   wèi qiáo cuì qiě xiū