恋绣衾
倚阑闲看燕定巢。旧弹筝、因病久抛。画不尽、残眉黛,被东风、吹在柳梢。
晓来暗理伤春曲,把金钗、枕畔细敲。书寄与、天涯去,并相思、红泪一包。
yǐ
倚
lán
阑
xián
闲
kàn
看
yàn
燕
dìng
定
cháo
巢
jiù
。
dàn
旧
zhēng
弹
yīn
筝
bìng
、
jiǔ
因
pāo
病
huà
久
bù
抛
jìn
。
cán
画
méi
不
dài
尽
bèi
、
dōng
残
fēng
眉
chuī
黛
,
zài
被
liǔ
东
shāo
风
、
吹
在
柳
梢
。
xiǎo
晓
lái
来
àn
暗
lǐ
理
shāng
伤
chūn
春
qū
曲
,
bǎ
把
jīn
金
chāi
钗
zhěn
、
pàn
枕
xì
畔
qiāo
细
shū
敲
jì
。
yǔ
书
tiān
寄
yá
与
qù
、
bìng
天
xiāng
涯
sī
去
,
hóng
并
lèi
相
yī
思
bāo
、
红
泪
一
包
。